(Kingchat.vn) – Vì sao giải thưởng thường niên của Hội
điện ảnh được nói vui như Oscar Việt sau hàng chục năm tổ chức vẫn không có được
sức hút và uy tín cần có?
Kim Lý – Trương Ngọc Ánh trong ‘Hương ga’
Giải kém thuyết phục
Cánh diều là giải thưởng nghề
nghiệp có tính chất điểm lại những cá nhân và bộ phim được cho là nổi bật nhất
trong năm. Tổ chức lần đầu cách đây hơn 20 năm, từ 2003 giải này có tên chính
thức là Cánh diều và đều đặn tổ chức trao giải vào tháng 3 hàng năm, khi dư âm
lễ trao giải Oscar của Điện ảnh Mỹ vẫn còn.
Tuy nhiên, nếu Oscar thu hút sự
quan tâm của nhiều người về các đề cử, diễn viên, phim nào có khả năng thắng
giải, thậm chí chuyện hậu trường váy áo của các diễn viên trên thảm đỏ cũng được
đem ra mổ xẻ thì giải Cánh diều sau nhiều năm kỳ lạ là ngày càng kém thu hút sự
quan tâm của công chúng hơn.
Các bộ phim được tranh giải dựa
theo đăng ký của các hãng phim chứ không phải được tuyển chọn. Đề cử các hạng
mục chỉ được thông báo ngay trong đêm trao giải và thậm chí nhiều nghệ sĩ không có mặt nhận
giải. Một giải thưởng Điện ảnh thường niên đáng lẽ rất có sức hút với công chúng
mà phải chật vật lo tài trợ, mời mọc mỏi mồm mà chưa chắc đã được các nghệ sĩ
đáp lại.
Và khó hiểu là các giải
thưởng thì không năm nào thuyết phục được công chúng hoàn toàn. Năm nay cũng
không phải là ngoại lệ. Ở hạng mục Phim Điện ảnh đã không có giải vàng. Tức là
chính giám khảo cũng không xác định được phim nào nổi bật nhất. Cuối cùng họ
quyết định trao 1 lúc 3 giải bạc cho ba bộ phim thuộc 3 thể loại khác nhau như
một sự cào bằng và an ủi với Những đứa con của làng, Hương ga, Lạc giới.
Trong số này, thuyết phục và tròn
trịa hơn cả là Những đứa con của làng nhưng trao giải cho Hương ga,
Lạc giới thì có thể nói là khiên cưỡng. Nếu đặt Hương ga, Lạc giới
cạnh các phim khác như Chàng trai năm ấy, Quả tim máu hay Scandal 2
thì không khó để nhận biết phim nào tốt hơn. Sự lựa chọn này phải chăng là để
chứng tỏ giám khảo đã có sự đột phá trong cách nhìn nhận dòng phim thị trường đề
cập đến các vấn đề nóng và nhạy cảm trong xã hội như chuyện xã hội đen,
chuyện giới tính?
Về các giải thưởng diễn xuất, Huy
Cường xứng đáng nhận giải Nam phụ xuất sắc với vai gã khờ tên Bè trong Những
đứa con của làng. Tuy nhiên chọn Trung Dũng (Lạc giới) để trao giải Nam
chính thì không thuyết phục bởi vai diễn này nếu so với Quý Bình (Tốc độ và
đường cong, Quả tim máu), Sơn Tùng M-TP (Chàng trai năm ấy) và Chi
Bảo (Scandal 2) thì rõ ràng kém hơn. Chiến thắng của ‘Lạ giới’ cũng khiến nhiều người ‘ngã ngửa’ vì ngạc nhiên.
Một lựa chọn bất ngờ của giám
khảo năm nay là trao giải Nữ chính xuất sắc cho Trương Ngọc Ánh với vai bà trùm
Hương Ga trong bộ phim cùng tên do chính công ty cô góp vốn đầu tư. Trương Ngọc
Ánh là một diễn viên có tài và đã khẳng định diễn xuất của mình qua hàng loạt
vai diễn khác nhau. Tuy nhiên chị lại được coi là người vô duyên với các giải
thưởng. Giải thưởng Cánh diều lần này nếu nói là sự ghi nhận cho cả quãng thời
gian cống hiến cho nghệ thuật của Trương Ngọc Ánh thì sẽ chính xác hơn là việc
đánh giá Hương Ga là vai diễn xuất sắc nhất.
Giám khảo quá già
Giải Cánh diều năm nào cũng dậy sóng dư luận về chuyện giám khảo, kết quả, khâu tổ chức.
Giải Cánh diều đã nhiều lần bị
kêu ca là chọn giám khảo quá già và năm nay cũng không ngoại lệ. Nhà LLPB Trần
Luân Kim, nguyên Chủ tịch Hội Điện ảnh không biết tới lần thứ mấy được mời vào
vị trí trưởng ban giám khảo, dù ông đã 76 tuổi. NSND Trà Giang cũng đã
ngoài 70. Nhà văn Chu Lai thì năm nay cũng đã 69 tuổi. Nhà quay phim Nguyễn Hữu
Tuấn, các đạo diễn Đào Bá Sơn, Nguyễn Vinh Sơn, Vũ Xuân Hưng cũng đều có tuổi…
Không phủ nhận họ đều là những người có uy tín trong lĩnh vực của mình với rất
nhiều kinh nghiệm. Tuy nhiên, có người nhiều năm không làm phim, lại đã cứng
tuổi thì việc ‘đổi mới tư duy’ khi xem xét phim của các nhà làm phim trẻ liệu có
chính xác?
Hiển nhiên những người có phim
tranh giải thì không được mời vào giám khảo như Victor Vũ, Bùi Tuấn Dũng….
nhưng nhiều đạo diễn, diễn viên trẻ được coi là có nghề như Nguyễn Hoàng Điệp,
Hồng Ánh, Phan Đăng Di, Trương Minh Quốc Thái… sao không mời họ ngồi ghế giám
khảo để góp thêm 1 tiếng nói với nhãn quan của người trẻ khi lượng phim tham gia
hầu hết là phim của người trẻ làm, về giới trẻ, mang màu sắc thị trường?
Đó là chưa kể việc quá nhiều người già ngồi vào ban giám khảo sẽ dẫn đến việc cho
ra một giải thưởng quá an toàn, kém độ nhảy cảm với cái mới và thiếu đột phá đã
xảy ra. Việc xếp ngang 3 phim vào Cánh diều bạc đã cho thấy quan niệm cũ kỹ, ít
cởi mở trong thẩm định nghệ thuật năm nay.
Trong khi rất nhiều giải thưởng
phim ngắn của giới trẻ sôi nổi và gây tiếng vang như tiệc phim ngắn trực tuyến
YxineFF, Búp sen vàng… thì xem ra Cánh diều
đang tự làm mình trở nên già nua và cũ kỹ.
Linh Anh