(Kingchat.vn) – Trong hoàn cảnh phim Việt liên tiếp gặp thất bại, mọi
người đã kỳ vọng rất nhiều ở “Lửa Phật”, bộ phim ra mắt cuối cùng trong mùa hè
năm nay có thể gỡ gạc “thể diện” cho chủ nhà. Nhưng một lần nữa cơ hội lại qua đi.
– Những
khoản đầu tư lớn cho phục trang, bối cảnh, đạo cụ và kỹ xảo… đã không cứu vãn được
câu chuyện chán nản và buồn tẻ của “Lửa Phật”.
Hugh Jackman không nhận thù lao 100 triệu USD
Bí ẩn đằng sau cuộc hôn nhân mới của Dustin Nguyễn
Với “Lửa Phật”, Dustin Nguyễn có được điều mà bất cứ
đạo diễn nào trong làng Điện ảnh Việt cũng đều thèm muốn. Đó là khoản kinh phí
làm phim được nói lên tới hơn 1 triệu USD (trên 20 tỉ đồng), đủ để thỏa tham vọng với dự án
mà một mình ông đảm nhận ba vai trò: kịch bản, đạo diễn và nam diễn viên chính.

Một cảnh hành động trong “Lửa Phật” (Ảnh hãng phim cung
cấp)
Tiếc rằng, trong bộ phim lần đầu thử sức làm biên kịch
và đạo diễn, ông đã không thể hiện được mình như là người kể chuyện cuốn hút, dù
tưởng chừng như đang có được tự do nhất định đối với câu chuyện của mình và
cách kể lại nó.
Lẽ ra, bộ phim đã có thể lôi cuốn được khán giả nhờ
màn giới thiệu hấp dẫn bằng cảnh nhân vật chính – Đạo (Dustin Nguyễn) chiến đấu với
một đồng đội cũ (Bùi Văn Hải) nay đã đào tẩu náu thân làm nghề chơi đàn ở một tửu
điếm. Cả hai là những chiến binh của một đoàn quân vệ quốc đã đi vào huyền thoại.
Nhưng rồi sau đó bộ phim trượt dài xuống hố sâu buồn nản vì những ký ức và độc
thoại nội tâm triền miên của nhân vật chính về triết lý nhà Phật.
Đến khoảng giữa, khi Đạo ghé lại một ngôi làng, thì
bộ phim đánh mất hẳn sự kiên nhẫn và chú tâm của khán giả bởi một hành trình mông
lung không rõ trục, được kể bằng cách chắp nối những chi tiết gây xao nhãng và vô
thưởng vô phạt: chuyện ăn chơi ở một quán bar nơi làng quê, chuyện giang hồ ức
hiếp anh thợ làm bánh tên Hiền (Thái Hòa), chuyện cô gái câm Vân (Ngọc Diệp)…
Tất cả chỉ nhằm tạo tiếng cười hoặc mang lại chút gợi
cảm cho màn ảnh. Trong khi đó, chẳng ai biết nhân vật chính là con người như thế
nào, anh ta muốn gì và anh ta sẽ làm gì để đạt được điều mình muốn. Tương tự, các
nhân vật của Ngô Thanh Vân (vai Ánh, vợ anh thợ làm bánh), Ngọc Diệp, Thái Hòa… đều
rơi vào tình trạng không thể tìm được kết nối với khán giả ngay từ những phút đầu
xuất hiện.

Dustin Nguyễn đảm nhận ba vai trò biên kịch – đạo diễn – nam diễn
viên chính.
Sai lầm lớn nhất và cũng là phi lý lớn nhất của “Lửa
Phật” có lẽ nằm ở cách dùng động cơ tâm lý tình cảm của các nhân vật làm lực đẩy
chính cho câu chuyện. Dù nằm ở thể loại hành động, bộ phim thiếu hẳn những cài
đặt tình huống tiếp nối liên tục để xung đột được đẩy lên cao trào, khiến
các nhân vật gắn chặt với nhau một cách tự nhiên, trước khi mọi việc được giải
quyết rốt ráo.
Trong khi đó, lực đẩy bên ngoài của câu chuyện, mà ở đây
là bản án tử dành cho những kẻ đào tẩu khỏi quân ngũ lại rất không ổn trong cảm
nhận về logic lẫn đạo lý. Một mặt, câu chuyện xây dựng hình ảnh những người chiến
binh xả thân vì đất nước lâm nguy. Mặt khác lại mô tả những cuộc thanh toán tàn
nhẫn giữa họ giống như xã hội đen.
Riêng với yếu tố giả tưởng được thể hiện trong “Lửa
Phật”, người xem có thể hiểu đó chỉ là bối cảnh giả tưởng thông qua việc trộn lẫn
những thứ thuộc về các thời đại và các nền văn hóa khác nhau vào chung trong một
câu chuyện có thời gian và không gian được xác định bởi chính nó, chứ không phải
bởi thực tế lịch sử.

Vai diễn cô gái câm của Ngọc Diệp trong thiết kế của Bao Tran Chi.
Nhà thiết kế người Mỹ gốc Việt Bao Tran Chi đã có một
công việc xuất sắc. Cô đóng góp cho phim những bộ trang phục rất sinh động, vừa quen vừa
lạ, vừa đáp ứng được yêu cầu “giả tưởng” vừa phù hợp với nhân vật. Một “ngoại
binh” khác là nam diễn viên Roger Yuan, dù xuất hiện không nhiều trên phim,
nhưng cũng kịp để lại một khoảnh khắc đáng nhớ qua màn chiến đấu long trời lở đất
với Dustin Nguyễn và Ngô Thanh Vân.
Bộ phim cũng dành một phần lớn công sức cho việc
thiết kế bối cảnh cho mục đích “giả tưởng”. Một ngôi làng với những ngôi nhà bằng
gỗ được dựng lên thực sự ở một đồi cát ở Bàu Trắng, Bình Thuận. Nhưng tiếc rằng
khi lên phim, chúng thiếu hơi thở đời sống một cách nghiêm trọng. Những
hàng quán, nhà cửa nhìn như thể những mô hình được trình diễn đâu đó trong các
khu du lịch, bảo tàng, không góp được gì cho vơi bớt sinh khí buồn tẻ của bộ
phim.
Trong hoàn cảnh phim Việt liên tiếp gặp thất bại, mọi
người đã kỳ vọng rất nhiều ở “Lửa Phật”, bộ phim ra mắt cuối cùng trong mùa hè
năm nay (từ ngày 22/8), có thể gỡ gạc “thể diện” cho chủ nhà. Nhưng có vẻ như,
một lần nữa, cơ hội lại qua đi.
Minh Chánh