(Kingchat.vn) – Không chỉ đến khi Cuồng dâm, Điện ảnh Bắc Âu mới gây ồn ào thế giới. Thực tế, khu vực này đã có truyền thống lâu đời làm phim
khiêu dâm táo bạo.
– Không chỉ đến khi ‘Cuồng dâm’, Điện ảnh Bắc Âu mới gây ồn ào thế giới. Thực tế, khu vực này đã có truyền thống lâu đời làm phim khiêu dâm táo bạo. Nhưng liệu chúng có ảnh hưởng gì tới phần còn lại của thế giới?
Dàn sao phim “Cuồng dâm” tiết lộ về cảnh nóng
Quá nhiều sex, “Cuồng dâm” chính thức bị cấm
“Cuồng dâm”, sex nghệ thuật hay phim khiêu dâm?
“Cuồng dâm”sẽ được chiếu trọn vẹn tại LHP Berlin
Không có nhiều phim giống như Cuồng dâm của Lars von Trier. Phim này
dài tới 5 tiếng đồng hồ, được các nhà sản xuất biên tập thành hai phần. Phim đầy
những cảnh sex trần trụi, đặt rải rác khắp phim trong mối liên hệ với các chủ đề
về câu cá bằng mồi ruồi, âm nhạc của Bach, dãy số Fibonacci và cách mạng ở Nga.
Người dẫn dắt câu chuyện là Stellan Skarsgard, nam diễn viên nổi tiếng qua
Avengers và Thor, hai bộ phim bom tấn mà có lẽ không ai muốn bỏ lỡ.
|
| Phim Anita (năm 1974). |
Có lẽ cũng đột phá như bộ phim của von Trier. Ở khía cạnh nào đó, làm phim
khiêu dâm đã thành truyền thống được tôn trọng ở các nước Bắc Âu. Chính xác là
cách nay 40 năm, Skarsgard từng tham gia Anita, một phim bi của Thụy Điển
thuộc hạng “cấm trẻ em”.
Phim kể chuyện một cô gái trẻ vì ám ảnh tìm kiếm mối
tình của đời mình đã trượt dài đến cơn nghiện tình dục. Vai diễn của Skarsgard
trong phim này cũng y như phim Cuồng dâm. Vào lúc mà Anita ra đời,
năm 1974, Bắc Âu chính thức nổi lên như một địa hạt có tiếng làm phim gây sốc
trong thế giới điện ảnh.
Rickard Gramfors, người sở hữu một nhãn hiệu chuyên khai thác phim Thụy Điển,
cho rằng cần phải lần về năm 1951 để hiểu khởi đầu của truyền thống này. “Thụy
Điển rõ ràng là nước tiên phong với bộ phim One Summer of Happiness (tạm
dịch: Một mùa hè hạnh phúc) của Arne Mattsson. Phim này có cảnh thoáng qua của
những bộ ngực trần, giúp nó thành công toàn cầu”. Năm 1953, One Summer of
Happiness bị ăn theo bởi một bộ phim mà Gramfors cho rằng “bắt chước mù
quáng”, Summer with Monika (Mùa hè với Monika) của Ingmar Bergman.
|
| Phim One Summer of Happiness (năm 1951) |
Summer with Monika có sự tham gia diễn xuất của Harriet Andersson,
người 50 năm sau cũng góp mặt trong một phim của Lars von Trier là Dogville.
Bộ phim bi đầy nghệ thuật của Bergman có lẽ còn lâu mới chạm đến ranh giới mà
chúng ta hôm nay gọi là khiêu dâm. Tuy nhiên, cần phải hiểu khán giả của thập
niên 1950 chưa bao giờ thấy trên màn ảnh có những hình ảnh đi xa hơn đường cong
của bộ ngực trần trong phim của Andersson.
“Phim khiêu dâm cũng lâu đời gần như
điện ảnh”, Julian Marsh, nhà sáng lập hiệp hội phim khiêu dâm Anh quốc cho biết.
“Nhưng vào đầu thập niên 1950, còn hơn cả được mời tới một buổi tiệc riêng tư giữa
những người đàn ông hay một show diễn gợi dục trong quán bar, niềm háo hức lớn
nhất của những khán giả Anh Mỹ muốn thấy cảnh ngực trần thoáng qua chỉ có thể
được thỏa mãn ở những phim nhập khẩu, chiếu ở các rạp nghệ thuật.
Đó là nền tảng của những gì mà chúng ta thấy hôm nay ở điện ảnh Thụy Điển.
Chừng nào mà khán giả yêu điện ảnh trên thế giới còn quan tâm, nền Điện ảnh này
còn quyến rũ, sẵn sàng cởi bỏ tội lỗi để đến gần hơn với những cảnh tình dục bất
cần, ưa thích những cuộc dạo bộ khỏa thân dọc theo bờ biển.
|
| Phim Summer with Monika (năm 1953) |
Các nhà phát hành
dòng phim này quốc tế cũng ngồi đếm tiền mà chẳng lấy làm xấu hổ. Ở thị trường
Mỹ, phim Summer with Monika được đổi tên là Monika: The Story of a Bad
Girl (Monika: Chuyện của một gái hư) với những dòng chữ khiêu khích trên
poster kiểu “Hư hỏng và chỉ mới 19”, “Ác quỷ sai khiến nàng bằng radar!”. Anita
cũng được đổi thành Anita: Nữ thần lẳng lơ Thụy Điển. Hay The Intruders (Những
kẻ đột nhập, cũng có diễn xuất của Skarsgard) thành Những trò chơi tình dục Thụy
Điển.
Dù có bị quảng cáo theo kiểu rẻ tiền như vậy, điều đáng nói là những phim
khiêu dâm đầu tiên của Thụy Điển không chỉ nói chuyện các cô tóc vàng ưa nhìn và
khỏe khoắn cởi đồ bên hồ. Một số trong chúng, ít nhất, cũng đề cập đến những vấn
đề trí tuệ nghiêm túc.
“Bộ phim I Am Curious (Yellow) (Tôi tò mò xen chút
ghen tị), ra mắt vào năm 1967, đã đạt được một danh tiếng (đầy tai tiếng) ở hải
ngoại vì các cảnh khỏa thân và nội dung tình dục. Nhưng hầu hết các phê bình của
xã hội Thụy Điển đương thời đều nhận xét phim như một làn sóng mới mang tính
tiên phong. Tôi cũng không cho rằng khán giả xem phim chỉ để tìm kiếm chút hồi
hộp rẻ tiền. Còn Anita không chỉ là một phim có tính đột phá, đạo diễn
Wickman còn tạo ra trong phim bi kịch của một nhân vật chính đầy phức tạp và
đáng cảm thông. Một ví dụ khác là phim I, A Woman (Tôi, một đàn bà) năm
1965, một nghiên cứu về tình dục của phụ nữ trẻ bằng cái nhìn u tối và đậm phong
cách Bergman”, Marsh cho biết.
|
| Phim I Am Curious (Yellow), 1967 |
Riêng Đan Mạch, đóng góp lớn nhất của nước này vào công nghiệp phim khiêu dâm
ở Bắc Âu xảy ra vào mùa hè năm 1969. Đó là khi chính quyền bãi bỏ luật kiểm
duyệt hình ảnh, khiến nhiều đạo diễn trên khắp thế giới đổ về đây làm phim tài
liệu về khiêu dâm.
Dòng phim khiêu dâm ở Bắc Âu không có nghĩa chỉ là chuyện cởi
đồ vui vẻ ở miền quê đâu đó, nó còn chuyển tải cảnh sex rất trần trụi. Có ý
kiến cho rằng chúng là nhân tố quan trọng để phá vỡ những hàng rào kiểm duyệt.
Riêng những bộ phim tài liệu về cuộc cách mạng tình dục, được làm ở Đan Mạch,
đến nay vẫn được các khán giả Anh – Mỹ xem và thảo luận đầy tôn trọng.
Cảnh trong phim “Cuồng dâm” của đạo diễn người Đan Mạch Lars von Trier
Khải Trí (theo BBC)